Trang chủ  |  Giới thiệu  |  Tin tức  |  Chuyện của luật sư  |  Diễn đàn   |  Liên hệ English
TRANG CHỦ
GIỚI THIỆU
Tin tức
DỊCH VỤ
VĂN BẢN PHÁP LUẬT
LUẬT SƯ TRANH TỤNG
CHUYỆN CỦA LUẬT SƯ
Chuyện chưa kể của luật sư
DIỄN ĐÀN
TUYỂN DỤNG
DỰ ÁN ĐẦU TƯ
HỎI ĐÁP PHÁP LUẬT
THÔNG TIN PHÁP LUẬT
BẢN QUYỀN
THƯ GIÃN
LIÊN KẾT WEBSITE
Phá án bắt đầu từ một hồ sơ “trắng”

Kỳ I
                                                        
*Nạn nhân chừng 22 – 25 tuổi, hiện trạng tử thi đã bị trương , có mùi thối vì đã chết lâu ngày, mặt mũi dập nát, quần áo có chỗ rách . Đặc biệt hai đầu vú và âm hộ của nạn nhân cũng bị dập nát.
*Do chết lâu ngày nên những dấu vết trên người tử thi đều đã bị biến dạng. Nạn nhân không có giấy tờ tuỳ thân bên người nên việc xác định nhân thân gặp khó khăn.
* Đang giữa mùa chiến dịch, ai là thủ phạm gây ra cái chết thảm thương nọ?
Vụ án xảy ra vào thời kỳ cả nước ta  đang đồn sức cho mặt trận đường 9 Nam Lào diễn ra vào mùa khô năm 1971. Đặc biệt ở địa bàn tỉnh Quảng Bình, tập trung rất đông lực lượng của ta gồm: công binh, xe tăng, pháo phòng không ,  thanh niên xung phong mở đường. Tuyến đưòng 12 đi qua tỉnh Quảng Bình được xác định là tuyến đường hành quân trọng yếu của quân ta vào chiến dịch. Tình cờ trong một lần làm nhiệm vụ mở đường ở đoạn Khe Ve – một đoạn cua khá hiểm trở trên đường 12-   đại đội  thanh niên xung phong mở đường  phát  hiện thấy một khu vực có nhiều quạ bay lên táo tác. Trước những dấu hiệu bất bình thường, đơn vị đã cử người đi xác minh. Họ  lần tìm theo dấu vết của đàn quạ, đến tận nơi nghi vấn nọ thì bắt gặp một xác chết đã bắt đầu đầu trương lên và bốc mùi rất khó chịu. Xác chết nằm dưới Khe Ve, qua đánh giá ban đầu được kết luận không phải là một tai nạn vì có những dấu hiệu khả nghi : mặt mũi dập nát, không nhận dạng được , quần áo rách tả tơi. Ngay lập tức đơn vị đã báo cáo với cơ quan an ninh để điều tra làm rõ.
Nhận được tin báo, cơ quan an ninh tỉnh Quảng Bình đã khẩn trương có mặt tại hiện trường và tổ chức khám nghiệm . Về tử thi, bộ phận giám định có kết luận : nạn nhân chừng 22 – 25 tuổi, hiện trạng tử thi đã bị trương , có mùi thối vì đã chết lâu ngày, mặt mũi dập nát, quần áo có chỗ rách. . Đặc biệt hai đầu vú và âm hộ của nạn nhân cũng bị dập nát. Do chết lâu ngày nên những dấu vết trên người tử thi đều đã bị biến dạng. Nạn nhân không có giấy tờ tuỳ thân bên người nên việc xác định nhân thân gặp khó khăn.
Về hiện trường : nơi nạn nhân nằm địa hình không bằng phẳng, có nhiều dải đá lồi lõm, cỏ dại um tùm, không thấy dấu hiệu của sự vật lộn. Nhiều khả năng nạn nhân bị đẩy từ trên đường xuống dưới khe sau khi đã chết. Trên mặt đất cạnh xác nạn nhân cơ quan điều tra thu được một dép nhựa nữ màu xanh. Căn theo vị trí xác chết nạn nhân lên phía trên đường chính, cơ quan điều tra phát hiện thấy có nhiều  vết hằn của bánh xích xe. Tuy nhiên đang là mùa chiến dịch, xe ta ra trận ngày đêm nên dấu hiệu bánh xích xe là căn cứ hết sức mỏng manh, chưa thể nói lên được diều gì.
Cơ quan điều tra tỉnh Quảng Bình nhận định: đây là một án mạng phức tạp vì tung tích nạn nhân không xác định được, các dấu vết tại hiện trường gần như con số 0.Sau  khi thống nhất ý kiến, cơ quan điều tra tỉnh Quảng Bình quyết định xin ý kiến chỉ đạo của Viện kiểm sát quân sự TƯ đóng tại Hà Nội ( Thời điểm năm 1971, phòng  điều tra nằm trong cơ cấu của Viện kiểm sát. Đến cuối năm 1974 mới tách ra thành Cục Quân pháp – sau này có tên gọi là Cục điều tra hình sự) . Một tổ điều tra đã được VKS quân sự TƯ thành lập , tổ trưởng là đồng chí Nguyễn Xuân Đoài – phó Viện trưởng phụ trách Ban điều tra mặt trận tiền phương quân chủng. Tổ phó là đông chí Nghiêm Quý Tăng, cán bộ của Viện. Ngoài ra còn khoảng 10 điều tra viên luôn trong tư thế sẵn sàng “ hiệp đồng tác chiến”. Công việc của tổ được thống nhất như sau : đồng chí Đoài sẽ “ cắm” ngoài Hà Nội, chịu trách nhiêm chỉ đạo chung. Đồng chí Tăng và một số anh em vào Quảng Bình, trực tiếp tiến hành các phương án điều tra cụ thể. Nhiệm vụ ban đầu được tổ điều tra quán triệt là : khẩn trương xác định nhân thân nạn nhân, tìm ra những nguyên nhân có thể dẫn đến cái chết của nạn nhân.
Ngay sau khi nhận lệnh, bộ phận điều tra “ cơ động” của đồng chí Tăng đã lên đường vào Quảng Bình. Các cán bộ điều tra đã gấp rút triển khai việc truy tìm tung tích nạn nhân. Hồ sơ phá án của tổ điều tra gần như bị bỏ trắng bởi có quá ít tang chứng. Họ phải chia người  đến tất cả các đơn vị đóng quân ở khu vực quanh Khe Ve để tìm hiểu. Đặc biệt các cán bộ điều tra đã mang theo chiếc dép nhựa - đầu mối duy nhất của vụ án – với hy vọng mong manh sẽ có người nhận dạng được . Công việc có vẻ như đáy bể mò kim bởi chiếc dép mà cơ quan an ninh thu giữ được thuộc loại dép nữ khá phổ biến lúc bấy giờ. Tuy nhiên điều may mắn đã xảy ra: Khi đến một đơn vị  thanh niên xung phong mở đường đóng quân gần Khe Ve, có một người đã nhận ra chiếc dép đó của mình. Song theo lời chủ nhân của chiếc dép thì chị ta đã cho người bạn là cô Quyển mượn đôi dép của mình trước đó ít lâu.
Tổ điều tra nghẹt thở vì sung sướng. Họ cấp tốc cho kiểm tra quân số của đại đội  thanh niên xung phong nọ và được biết: người phụ nữ tên Quyển đột nhiên vắng mặt khỏi đơn vị đã khá lâu. Theo nguồn tin của anh em trong đơn vị thì trước đó Quyển đã mấy lần xin về quê nhưng đang mùa chiến dịch căng thẳng, lãnh đạo đơn vị không chấp thuận. Chỉ vài ngày sau đó không thấy mặt Quyển ở đơn vị nên mọi người đều nghĩ Quyển đảo ngũ. Vì vậy lãnh đạo đơn vị đã báo về địa phương nơi Quyển cư trú là tỉnh Thanh Hoá. Chị em cùng đội với Quyển cho biết thêm : trước khi Quyển mất tích, cô ta có chuẩn bị đồ đạc để về phép. Nhân ngày chủ nhật , Quyển báo với chị em cùng đội là mình đi mua quần áo trẻ con để về làm quà cho con của người anh trai. Vì nơi bán hàng xa nơi đơn vị đóng quân nên Quyển phải đi khá xa và mượn luôn đôi dép còn khá mới của bạn để đi cho nhanh.
          Ngay lập tức tổ điều tra tiến hành đồng thời hai việc: cử người về Thanh Hoá để xác minh tin tức về Quyển và tổ chức cho một số người cùng đơn vị với Quyển nhận dạng xác nạn nhân.
ở hướng điều tra thứ nhất: địa phương nơi Quyển cư trú thông báo : không thấy Quyển trở về.
ở hướng điều tra thứ hai : Qua vóc dáng bên ngoài của tử thi , tất cả những người được mời đến nhận dạng đều cho rằng đó là xác Quyển. Như vậy khó khăn ban đầu đã được gỡ. Tuy nhiên khó khăn mới lại đặt ra: tại sao Quyển lại chết dưới khe núi đá trong trạng thái bầm dập như vậy? Phải chăng Quyển đã bị ai hành hạ đến chết rồi đẩy xác xuống khe để phi tang? Liệu Quyển có phải là nạn nhân của một vụ hiếp dâm rồi kẻ  phạm tội đã giết người để bịt đầu mối?
Qua đánh giá bước đầu , cơ quan điều tra khẳng định : đằng sau cái chết của chị Quyển là một tội ác nghiêm trọng. Chính vì vậy diễn biến mới của việc điều tra  vụ án đã được báo ra phòng điều tra  của Viện kiểm sát quân sự Trung ương tại Hà Nội .
                                                
                                        
 
Phá án bắt đầu từ một hồ sơ “trắng
 Kỳ II
 Đi chừng 12 km, cuối cùng các cán bộ điều tra cũng tìm được một cửa hàng mậu dịch, bán các nhu yếu phẩm, chủ yếu  phục  vụ  cho các đơn vị bộ đội đóng quân trong vùng. Sau khi các cán bộ điều tra  mô tả lại những đặc điểm của chị Quyển, người bán hàng đã xác nhận: đúng ngày chủ nhật hôm đó đã gặp chị Quyển đến mua hàng. Tuy nhiên chị Quyển không về một mình vì vừa rời cửa hàng vài mét, chị Quyển gặp một chiếc xe quân đội nên đã xin đi nhờ. Từ bấy đến nay, người bán hàng không gặp lại chị Quyển.
 
          Dấu vết xích xe trên con đường đi qua hiện trường vụ án được tổ điều tra tiếp tục xem xét đến. Một yêu cầu khẩn cấp được đặt ra: cần xác minh đơn vị  đã hành quân qua Khe Ve trong thời gian  trên . Một chi tiết giúp cơ quan điều tra sàng lọc thông tin đó là án mạng xảy ra vào đúng ngày chủ nhật.
 Sau khi kiểm tra kỹ lịch hành quân của các đơn vị công binh, tăng, pháo mặt đất , phòng không... đóng quân trong vùng có dùng xe bánh xích, cơ quan điều tra thu được thông tin chính xác : vào thời gian xảy ra án mạng, chỉ có một đơn vị thuộc lực lượng phòng không còn có mặt ở gần hiện trường vụ án và đã nhận lệnh hành quân theo đường 12 qua Khe Ve. Vì vậy mọi hướng điều tra đều được tập trung vào binh chủng phòng không. Tuy nhiên trong số các đơn vị phòng không , số dùng xe bánh xích không nhiều
Trước tình hình mới, phòng điều tra thuộc VKS quân sự TƯ đã chỉ thị cho binh chủng phòng không phải báo cáo chi tiết  về vấn đề này. Chỉ trong một thời gian ngắn, cơ quan điều tra đã có được câu trả lời rất khả quan :  tham gia chiến dịch đường 9 Nam Lào vào thời gian trên, binh chủng phòng không đã sử dụng 3 đơn vị phòng không . Cả 3 đơn vị này sử dụng cả xe bánh xích và xe bánh lốp. Sau khi sàng lọc kỹ về thời gian hành quân của 3 đơn vị với thời điểm xảy ra vụ án, cơ quan điều tra đã đưa ra nhận định : chỉ có hai trong số  3 đơn vị phòng không có khả năng đi qua địa điểm xảy ra án mạng. Đơn vị thứ nhất là trung đoàn 237 – pháo phòng không . Theo bản tường trình chi tiết lịch hành quân của các đơn vị thông báo về trung ương, VKS quân sự TƯ khẳng định đơn vị 237 chưa thể đi qua Khe Ve vào thời gian  có án mạng xảy ra. Đơn vị thứ hai được đặt vào diện “ nghi vấn số một” là một đơn vị tên lửa phòng không có sử dụng xe bánh xích. Tuy nhiên theo như lãnh đạo đơn vị cam đoan thì vào thời gian mà cơ quan điều tra đưa ra  đơn vị này  cũng  chưa hành quân sang đường 9 Nam Lào theo quốc lộ 12 đi qua Khe Ve. Mọi đầu mối vừa mới le lói đã bị dập tắt. Cơ quan điều tra tưởng như đã rơi vào bế tắc.
          Tuy vậy một điều may mắn tình cờ đã xảy ra : đồng chí Trung đoàn phó của đơn vị  tên lửa nọ chợt nhớ ra : trước  khi cho đơn vị hành quân sang chiến dịch đường 9 Nam Lào , ban chỉ huy đơn vị đã cử một chiến sĩ lái xe bánh xích đi tiền trạm. Chiến sĩ được cử đi là là Vũ Văn Chới. Kiểm tra ngày đi tiền trạm của Chới đúng vào ngày  chủ nhật – khớp với thời gian xảy ra án mạng tại Khe Ve.
          Để tránh mọi sự vội vã có thể gây ra sai sót, đồng chí Nghiêm Qúy Tăng  tiếp tục chỉ đạo anh em trong tổ mở rộng hướng điều tra, truy tìm thêm những  đầu mối có liên quan đến án mạng của chị Quyển. Bám vào thông tin : trước khi chị Quyển đi khỏi đơn vị có thông báo là mình đi đến cửa hàng mậu dịch, mua quần áo trẻ con để làm quà cho cháu, một nhóm điều tra đã được cử đi tìm cửa hàng mậu dịch gần khu vực Khe Ve. Đi chừng 12 km, cuối cùng các cán bộ điều tra cũng tìm được một cửa hàng bán các nhu yếu phẩm, chủ yếu  phục  vụ  cho các đơn vị bộ đội đóng quân trong vùng. Sau khi các cán bộ điều tra  mô tả lại những đặc điểm của chị Quyển, người bán hàng đã xác nhận: đúng ngày chủ nhật hôm đó đã gặp chị Quyển đến mua hàng. Tuy nhiên chị Quyển không về một mình vì vừa rời cửa hàng vài mét, chị Quyển gặp một chiếc xe quân đội nên đã xin đi nhờ. Từ bấy đến nay, người bán hàng không gặp lại chị Quyển.
Tổ điều tra quyết định mở rộng địa bàn điều tra đến cả những đơn vị đang đóng quân trong vùng. Một địa chỉ được họ lưu tâm đến hơn cả đó là  một đơn vị  thanh niên xung phong đóng ngay gần khu vực cửa hàng mậu dịch. Sau khi dò hỏi tin tức về ngày chủ nhật đã xảy ra cái chết của chị Quyển tại Khe Ve, các cán bộ điều tra được biết : cùng ngày hôm đó, tại đơn vị  thanh niên xung phong nọ có hai cô gái được cử đi cắt cỏ tranh về cho đơn vị.  Sau khi đã cắt  được hai gánh cỏ nặng, họ theo đường 12 xuôi về Khe Ve và đã gặp một chiếc xe bánh xích đi cùng chiều nên đã xin đi nhờ. Trên buồng lái khi đó có hai người :  lái xe cùng  một người phụ nữ còn khá trẻ. Người lái xe là một nam  thanh niên trẻ , có mái tóc hơi bồng, giọng nói đặc trưng của người khu 3. Anh ta rất vui vẻ, nhiệt tình, đã chủ động nhảy xuống xe, đỡ hộ hai cô gái gánh cỏ tranh lên thùng xe và giúp họ nhảy lên . Hai cô gái  để ý nhìn người phụ nữ đang ngồi trên cabin thấy đó là một phụ nữ ưa nhìn, khuôn mặt hơi buồn, sắc mặt đỏ vẻ mệt mỏi. Trước khi xe chạy họ còn đánh mắt lên ca bin có ý trêu anh tài xế đào hoa. Xe đi được chừng 4 - 5 km thì đến nơi đóng quân của hai nữ  thanh niên xung phong nên họ  xuống xe. Anh lái xe nhiệt tình xuống khỏi buồng lái, lấy giúp mấy gánh cỏ tranh và chào tạm biệt hai cô gái  vừa đi nhờ xe. Trước lúc chia tay, hai cô gái cảm ơn và hỏi người lái xe : “ Đồng hương tên gì?” Người lái xe nói nhanh : “ Tôi tên Bình – (vì anh ta  nói nhanh nên hai cô gái nghe không rõ Tình hay Bình ) , quê ở Thái Bình”. Theo lời của hai nữ  thanh niên xung phong , trên xe của Bình có một chiếc trống con , một ván cá nhân, một chiếu hoa. Cũng theo hai nhân chứng quan trọng này, cùng thời gian đi nhờ xe, họ gặp một chiếc xe chở củi đi ngang qua nhưng không đi theo hướng Khe Ve mà rẽ sang hướng khác. Như vậy bước đầu cơ quan điều tra có thể tạm kết luận: vào thời điểm xảy ra án mạng, xe của Bình ( hay Tình) đã đi qua hiện trường vụ án, vì vậy đây là một đầu mối nghi vấn quan trọng.
          Những mâu thuẫn ban đầu đã phát sinh: đơn vị tên lửa cử Chới đi tiền trạm, vậy Chới có đi tiền trạm hay không ? Có sự liên quan nào giữa Chới, Bình với cái chết của chị Quyển? Tình hình điều tra tại Quảng Bình  được thông báo ra ngoài Hà Nội để chờ chị thị . Tổ trưởng tổ điều tra  - đồng chí Nguyễn Xuân Đoài sau khi cân nhắc và thảo luận cùng lãnh đạo Viện đã điện vào : khẩn cấp tìm người có tên là Chới hoặc Bình – và phải khớp với đặc điểm nhận dạng của hai nhân chứng đã đi nhờ xe.
          Tổ điều tra đã lập tức cử người đến đơn vị tên lửa có chiến sĩ tên là Chới – người được đơn vị phái đi tiền trạm vào ngày diễn ra án mạng tại Khe Ve. Đến địa điểm đơn vị đóng quân, cán bộ điều tra được biết đơn vị này đã di chuyển đến bản Đông. Hiện chỉ còn một số người ở lại để giải quyết công việc hậu cần. Vì vậy cán bộ điều tra phải tiếp tục theo đến bản Đông. Sự vất vả của tổ điều tra đã không uổng công: Họ phát hiện trong danh sách quân nhân của đơn vị xuất hiện cả hai tên : Chới và Bình ( chứ không phải là Tình) .Bình có đặc điểm tóc húi cua, quê gốc ở Bắc Thái. Còn Chới có đặc điểm tóc bồng, giọng nói của người thuộc khu 3.  Chới là lái xe của đơn vị, nhưng hiện thời chiếc xe bánh xích của Chới  bị bom đánh nát nên  phải chuyển sang lái một xe khác. Trong đơn vị, Chới là người vui vẻ , hoạt bát, có năng khiếu văn nghệ. Những buổi sinh hoạt tập thể , Chới thường xung phong lên hát góp vui và cầm trống tạo không khí cho buổi sinh hoạt. Chới cũng là người duy nhất ở đơn vị có trống và biết chơi trống.
          Vậy Chới và Bình- ai là thủ phạm gây ra cái chết cho chị Quyển?
        
          
 
Phá án bắt đầu từ một hồ sơ “trắng” (Kỳ III)
Để ý về thái độ của Chới thời gian gần đây, anh em trong đơn vị  nhận thấy: Chới  nhiều  lúc tỏ ra buồn rầu, hay ngồi thừ ra như đang suy nghĩ điều gì đó. Khi anh em thông báo tin có người bị chết ở Khe Ve, Chới chỉ ngồi im, không hỏi han thêm. Anh em trong đơn vị thấy biểu hiện khác thường đó ở Chới thì chỉ nghĩ rằng : thằng cha này sợ chết. Về phía chiến sĩ tên là Bình, anh em không thấy có biểu hiện gì đặc biệt.
Trước những tín hiệu khả quan ban đầu, phó viện trưởng phụ trách Ban điều tra Nguyễn Xuân Đoài chỉ thị từ ngoài Hà Nội vào cho đồng chí Nghiêm Quý Tăng – tổ phó tổ phá án, nội dung : trong quá trình xác minh các đối tượng nghi vấn, ai có những đặc điểm như các nhân chứng cung cấp thì phải thông báo khẩn cấp . Ký hiệu riêng cho từng đối tượng được quy định: Vũ Văn Chới ký hiệu là HC, Bình được ký hiệu là HB. Trong quá trình điều tra phải tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc giữ bí mật, tránh mọi sự nhầm lẫn, áp đặt.
Sau khi đã chắc chắn đối tượng bị nghi vấn chỉ có thể là Vũ Văn Chới, Nghiêm Quý Tăng đã làm việc với bộ phận điện báo để đánh điện khẩn ra Hà Nội với nội dung : “Đề nghị tiến hành theo phương án HC.” Tuy nhiên đã có một trục trặc nhỏ xảy ra: Cán bộ điện báo khi nhận nội dung bức điện khẩn đã sơ suất bỏ quên trong ngăn bàn do không ý thức được hết tính quan  trọng của bức điện. Bởi lẽ trong kế hoạch tác chiến của đơn vị, không có một kế hoạch nào có ký hiệu tương tự như HC hoặc HB.
Tin tưởng bức điện đã được gửi ra Hà Nội , đồng chí Nghiêm Quý Tăng cùng anh em trong tổ điều tra chuẩn bị lên phương án bắt Vũ Văn Chới. Nhưng đợi mãi vẫn không thấy lệnh từ ngoài Hà Nội báo vào, anh phải làm việc lại với bộ phận điện báo. Lúc đó đôi bên mới ngã người vì sơ suất không đáng có nọ. Tiến độ điều tra vì vậy bị gián đoạn. Tuy vậy ngay sau khi nhận được điện báo từ Quảng Bình, lãnh đạo tổ điều tra đã thông báo khẩn vào, yêu cầu anh em phải tiếp tục làm rõ các vấn đề sau , trên cơ sở đó mới đủ căn cứ để xem xét đến việc bắt giam Vũ Văn Chới:
- Phải tổ chức nhận diện những đối tượng bị tình nghi để xác định rõ Bình hay Chới là người mà hai cô gái đi cắt cỏ tranh đã gặp
          - Tổ chức nhận dạng những đồ vật mà cơ quan điều tra nghi ngờ hung thủ đã lấy của nạn nhân Quyên. Những đồ vật này chỉ có thể có trong tư trang của hung thủ.
             Việc nhận dạng phải tuyệt đối giữ bí mật, tránh  đánh động hung thủ dẫn đến việc hung thủ phi tang những vật chứng quan trọng liên quan trực tiếp đến vụ án.
             Để triển khai kế hoạnh nhận dạng, tổ điều tra đã họp bàn cùng Ban chỉ huy đơn vị, cuối cùng đã đi đến thống nhất : đơn vị sẽ tổ chức  điều động cán bộ đi học lái xe ở ngoài Bắc, trong đó  có  Chới và Bình. Sở dĩ đơn vị đề xuất kế hoạch này là bởi: việc cử cán bộ đi học lái xe ngoài Bắc làm một việc làm thường xuyên của đơn vị, sẽ không bị ai nghi ngờ.Bên cạnh đó, những người được cử đi học, trong đó có 2 đối tượng thuộc diện nghi vấn buộc phải mang hết đồ đạc cá nhân theo, không kịp phi tang những tang chứng vật chứng( nếu có)
             Nhận được thông báo từ ban chỉ huy đơn vị , Chới và Bình đều rất phấn khởi. Đang giữa cảnh bom đạn cháy trời, được ra Bắc học lái xe cũng coi như thời gian giãn cách giúp họ đỡ căng thẳng, đồng thời họ vừa có thể về thăm gia đình. Trước khi 10 cán bộ ra Bắc , Ban chỉ huy Sư đoàn tổ chức buổi gặp mặt chia tay và động viên anh em phải nỗ lực học tập.Đây cũng là thời điểm thích hợp để tổ điều tra tiến hành nhận dạng. Hai cô gái thuộc đội  thanh niên xung phong đi cắt cỏ tranh vào ngày xảy ra tai nạn đã được mời đến Sư đoàn . Tuy nhiên để việc nhận dạng thật chính xác, hai người được tách ra, nhận diện ở hai thời điểm khác nhau. Thời điểm thứ nhất là khi Chới và Bình cùng xuất hiện ở cổng Sư đoàn. Thời điểm thứ hai là khi họ đều đã ngồi vào trong phòng và trò chuyện với lãnh đạo Sư đoàn. Khớp hai kết quả nhận dạng của hai nhân chứng, tổ điều tra được một đáp số chung: đối tượng mà họ gặp và đi nhờ xe vào ngày xảy ra án mạng tại Khe Ve  chính là Vũ Văn Chới.
             Sau khi thăm hỏi, động viên 10 cán bộ chuẩn bị ra Bắc học lái xe, đồng chí Thao – cán bộ Sư đoàn cho mọi người về nghỉ. Các học viên được chia thành hai tổ cho tiện sinh hoạt. Tổ có Vũ Văn Chới do đích thân đồng chí Tăng ( lúc này trong vai cán bộ hậu cần) dẫn đi.
             Ngay khi được thông báo về kết quả của việc nhận dạng, đồng chí Nguyễn Xuân Đoài đã ký lệnh khám đồ đạc của Chới. Trong ba lô của Chới , tổ điều tra thu được một số đồ vật đáng nghi vấn đó là : vài bộ quần áo trẻ con gói thành gói nhỏ, và đôi hoa tai hình bông hoa, mặt giữa là một hạt ngọc nhỏ mầu sáng trắng. Một cánh hoa bị lõm xuống. Mặt sau của hoa tai được cuốn bằng sợi chỉ hồng.
             Nghi ngờ về nuồn gốc của đôi hoa tai có thể có liên quan đến cái chết của chị Quyển, tổ điều tra tiếp tục làm việc với đơn vị cũ của nạn nhân. Thật may mắn  cho các điều tra viên: một người cùng đơn vị với Quyển đã nhận diện được đôi hoa tai nọ chính là của Quyển. Đích thân chị ta cuốn chỉ hồng vào sau đôi hoa tai cho khỏi bị long cánh hoa. Vì không có kéo cắt chỉ, chị ta đã dùng rằng để cắn. Tuy nhiên trong khi cắn, răng của chị ta đã bập phải một cánh hoa của đôi bông tai nên mới có vết lõm đặc biệt nọ.     Tình tiết mới này khiến cho anh em trong tổ điều tra hết sức phấn chấn. Bằng linh cảm nghề nghiệp , họ tin chắc chắn rằng , Chới chính là thủ phạm của vụ án . Tuy nhiên họ vẫn phải tiếp tục đấu tranh với kẻ gây tội ác để y phải khai ra hành vi phạm tội của mình.
             Để buộc Chới vào tội giết người là việc không hề đơn giản. Xác nạn nhân được phát hiện ra quá muộn nên không còn giữ được bất cứ dấu vết gì. Đôi hoa tai cũng chỉ chứng minh việc Chới có liên quan đến Quyển chứ không đủ căn cứ để kết luận y là tác giả của  án mạng xảy ra  tại Khe Ve.
             Tổ điều tra được Lệnh bắt giam Vũ Văn Chới. Trong quá trình hỏi cung, các cán bộ điều tra dày dặn kinh nghiệm của Viện kiểm sát đã từng bước đấu tranh buộc Chới phải khai nhận hành vi phạm tội của mình. Điều tương đối thuận lợi là y  chịu thú nhận mình đã giết Quyển nhưng lại quanh co trong việc giải thích nguyên nhân. Thoạt đầu Chới khai mình giết Quyển vì nghi cô ta làm thám báo. Sau đó y lại khai: giết Quyển vì đây là gái làm tiền, ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của bộ đội .
             Thấy Chới vẫn loay quanh chối tội, cán bộ điều tra quyết định đưa ra từng chứng cứ đã thu giữ được: đôi hoa tai, những bộ quần áo trẻ con mua tại cửa hàng mậu dịch , lời khai của hai cô gái cắt cỏ tranh; đồng thời thông báo cho y biết về nhân thân của nạn nhân. Biết mình không thể tiếp tục quanh co, Vũ Văn Chới đã phải  cúi đầu khai nhận tội trạng: khi xe đi đến cửa hàng mậu dịch, Chới  nhìn thấy Quyển vừa đi ra. Quyển đã xin đi nhờ xe của Chới. Trên chặng đưòng đi, Chới bắt đầu để ý đến Quyển. Cô khá xinh. Thân hình chắc gọn đầy sức sống. Chới nảy sinh ý định chiếm đoạt cô gái. Đến một đoạn đưòng vắmg Chới đã giở trò bỉ ổi ra với Quyển. Cô ra sức chống cự nhưng không nổi. Sau khi thực hiện xong hành vi đốn mạt, Chới tiếp tục cho xe chạy. Y để ý thấy Quyển có thái độ khác lạ. Cô vẫn  ngồi trên xe, mặt đầy căm hận. Chới thấy hơi hoảng sợ nhưng y lại tự trấn tĩnh vì nghĩ rằng Quyển là con gái sẽ không dám khai báo hành vi của y vì sợ bị mang tiếng. Vì vậy vừa đi y vừa chòng ghẹo cô và gạ gẫm cô tiếp tục chiều mình. Đến lần này thì Quyển doạ  sẽ báo cáo với Ban chỉ huy đơn vị nếu y còn tiếp tục giở trò khốn nạn. Thấy tình hình có về không thuận lợi cho mình, đợi đến đoạn Khe Ve vẵng vẻ, y chiếm đoạt Quyển một lần nữa rồi dùng cờ lê tăng xích đánh chết cô. Sợ có người nhận dạng ra Quyển, y  dùng hung khí  quật nát ngực , âm hộ và  mặt cô rồi đẩy cái xác nát tươm xuống vực sau khi đã giữ lại đôi hoa tai để sau này tặng người yêu !!!
             Ngay sau khi cơ quan điều tra hoàn thành hồ sơ vụ án, vụ án đã được đem ra xét xử. Chới đã phạm phải ba tội: hiếp dâm, giết người và cướp của. Bản án tử hình với y là một phán quyết đích đáng và là bài học cho những kẻ mất hết nhân tính như y.
             Đây cũng là một vụ án mẫu mực của ngành điều tra hình sự. Một vụ án phức tạp đã được làm sáng tỏ từ một “ hồ sơ trắng” : không dấu vết, nhân chứng vật chứng đều là chứng cứ gían tiếp...

Quay ra In ra Gửi email

Các bài viết đã đưa khác:

Hai người và một câu chuyện ẩn danh
Kỳ án “ Lá trúc đào”
MỐI TÌNH NGHỆ SĨ
Sử dụng dich vụ tư vấn pháp lý thường xuyên - Khẳng định Bạn là người văn minh

Hỗ trợ trực tuyến
Văn phòng luật sư Đăng Khoa
TÌM KIẾM
 
Tin tức
Trang chủ | Giới thiệu | Tin tức | Chuyện của luật sư |Diễn đàn | Liên hệ
Bản quyền © 2004 của VĂN PHÒNG LUẬT SƯ ĐĂNG KHOA
295 Phố Tô Hiệu - Quận Cầu Giấy - Hà Nội
Tel: 84-4-7568265 / 2185918 Fax: 84-4-7568265